Ông già nhớ Mexico 86, đài đang chiếu những sân cỏ của World Cup 2026

World Cup 2026 - bóng đá

Cái quạt trần quay chậm. Ly trà đá còn một nửa. Ngoài cửa sổ, mấy đứa nhỏ xóm bên đang đá nhau một quả bóng nhựa ọp ẹp trên nền xi măng, tiếng bộp bộp vang vào tận trong phòng. Tôi ngồi đó, mắt nhìn màn hình tivi đang chiếu phóng sự về những sân vận động chuẩn bị cho World Cup 2026, mà đầu óc thì cứ trôi đi đâu mất — trôi về cái năm 1986, về Mexico, về những buổi chiều mà cả xóm chen nhau ngồi trước cái tivi đen trắng nhỏ như bàn tay của ông Tư đầu hẻm.

World Cup 2026 - bóng đá
Ảnh: Pexels

Hồi đó làm gì có internet, làm gì có livestream. Tin tức đến chậm cả ngày. Có khi đã biết kết quả rồi mà vẫn ngồi xem lại băng ghi hình, vẫn hồi hộp như lần đầu. Cái cảm giác đó bây giờ không còn nữa. Mà thôi, mỗi thời mỗi khác, tôi cũng không phải người hoài cổ đến mức cứ đòi quay lại ăn cơm độn.

Mexico 86 — một kỳ World Cup người ta không thể quên

Nhắc đến Mexico 86, người ta hay nhắc Maradona. Đương nhiên rồi. Bàn tay của Chúa. Bàn thắng của thế kỷ. Hai siêu phẩm trong một trận, cách nhau có mấy phút, mà hai cái đó lại đại diện cho hai cực đối lập của con người — sự gian xảo và thiên tài thuần túy. Tôi nhớ khi xem lại cảnh Maradona cầm bóng từ giữa sân, qua năm, sáu người Anh rồi ghi bàn, cả xóm tôi đứng dậy, mấy người còn không biết đội nào đang ghi bàn mà vẫn la ầm lên vì cái pha bóng đó nó đẹp quá, nó như không phải thật.

Rồi còn Platini của Pháp. Còn Lineker. Còn đội Đan Mạch đánh đẹp như mơ dù bị Tây Ban Nha loại. Còn Bỉ đi đến tận bán kết khiến ai cũng ngạc nhiên. World Cup hồi đó có 24 đội, nhỏ hơn bây giờ nhiều, mà sao cái gì cũng đậm, cũng đọng lại. Có lẽ vì hiếm. Vì chờ đợi lâu. Vì cái gì khó kiếm thì mình trân quý hơn.

Bốn mươi năm. Một khoảnh khắc tôi ngồi nhẩm lại mà giật mình. Bốn mươi năm từ Mexico 86 đến World Cup 2026 sắp tới. Đủ để một đứa trẻ sinh ra, lớn lên, lấy vợ, sinh con, và đứa con đó giờ cũng đang hỏi bố nó xem World Cup không.

2026 — to hơn, nhiều hơn, nhưng có khác không?

Màn hình tivi đang chiếu cái sân MetLife ở New Jersey, Mỹ. Cái sân to lắm, chứa được hơn 82.000 người, và người ta nói đó sẽ là nơi diễn ra trận chung kết vào khoảng ngày 19 tháng 7 năm 2026. Tôi nhìn vào cái sân đó và thấy nó hoành tráng thật, hiện đại thật, nhưng lòng không dâng lên cái gì mạnh lắm.

World Cup 2026 lần này có ba nước đồng chủ nhà: Mỹ, Canada và Mexico. Mexico — lại Mexico. Cái tên đó làm tôi bật cười một mình. Bốn mươi năm sau, Mexico lại có mặt trong một kỳ World Cup lịch sử, dù lần này không phải đứng một mình mà bắt tay với hai người hàng xóm. Giải khai mạc ngày 11 tháng 6 năm 2026, và lần đầu tiên trong lịch sử, 48 đội sẽ tranh tài, chia thành 12 bảng, mỗi bảng bốn đội.

48 đội. Tôi nhớ hồi 94 người ta mở rộng từ 24 lên 32 đội, cũng ồn ào lắm, cũng có người nói “loãng”, cũng có người nói “hay vì nhiều đội hơn được tham dự”. Bây giờ lên 48 thì lại một vòng tranh cãi nữa. Thôi thì tôi không phán xét. Tôi chỉ biết rằng nếu 48 đội mà vẫn sản sinh ra những trận đấu như Argentina–England 86, như Pháp–Đức ở bán kết 82, thì tôi chấp hết.

Người ta đang xôn xao về Mbappe, về Vinicius Junior, về Bellingham, về Pedri. Những cái tên thế hệ mới, trẻ trung, nhanh nhẹn, kỹ thuật điêu luyện. Argentina thì vẫn còn đó sau chức vô địch Qatar 2022, dù Messi sẽ 39 tuổi vào lúc đó — không ai dám chắc ông ấy còn ở đỉnh cao không, nhưng chỉ cần ông ấy còn đứng trên sân, người ta vẫn sẽ xem. Brazil thì đang tìm lại chính mình sau những năm tháng lẫn lộn. Đức, Pháp, Tây Ban Nha — ba ông lớn đó thời nào cũng có cửa.

Mấy anh em hay hỏi tôi đội nào sẽ vô địch, ai sẽ ghi nhiều bàn nhất, trận nào đáng xem nhất. Tôi bảo tôi không biết, và đó là điều tôi thích nhất ở bóng đá. Nếu biết trước thì xem làm gì nữa. Những ai muốn theo dõi thêm lịch trình và phân tích thì có thể tham khảo lịch thi đấu world cup 2026 để cập nhật thông tin cho đủ trước khi giải bắt đầu.

Cái ghế này, tôi sẽ ngồi đây mà xem

Tivi đang ch